Thu về đan buồn lên đuôi tóc
Thương quê em nắng cháy rũ mạ làng
Thương lũ về tràn qua bờ be mẹ mới đắp
Thương đôi chân trần em thơ chạy về khó nhọc
Rồi lũ cuốn em đi
Hàng cau chênh vênh em còn nhìn thấy ngọn
Nóc nhà còn trôi
Nước lũ cuốn đi cả đời son sắt
Cuốn cả hi vọng em mót lại bên hè
Đi qua bao năm tháng em không quen được mùi nước mặn
Mùi mênh mông, mùi xót xa, mùi mẹ gào tên con xé cổ
Thương cho đa đoan chới với bập bềnh em giấu trong nước mắt
Rồi em nuốt vào lòng
Nghe tiếng rên hờn tủi, nghe ánh mắt xa xăm
Nghe tiếng cha gọi vọng lên đâu đây giữa cả vùng nước lũ
Lũ lại về, lũ chẳng tha cho quê mình khó nhọc
Dọn sạch chẳng còn gì
Mẹ bỗng thấy may sao nhà mình cái mạng còn đầy đủ
Còn con còn cái còn chồng, mẹ còn chưa chết được
Chết con bò con lợn, nhà mình không chết đói được đâu con
Bỗng giận lòng bao năm nay mình không chịu bao dung
Cho đa đoan, cho hoài nghi, cho đói nghèo đeo đẳng
Chẳng ai có tội gì
Một lần thương, một lần xót, một lần gửi để lòng
Miền Trung cũng là ruột thịt đấy, nghe không......
[An An]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét