Con cấu chân mình bước qua thảm ưu phiền
Gửi mong mỏi về ngày con chưa biết mình sống trong giông bão
Nghe tiếng nghiến răng chọc đũa vào tay con của mẹ đắng khét
Bát vỡ tan tành....
Xin mẹ đừng vì giận cha mà đánh con mẹ ạ...
Xin đừng vì hờn ghen mà giăng lên mắt con những vệt màu đen đỏ
Chan bát canh đen ngòm muối còn không mặn bằng lòng mẹ...
Bằng nỗi xót thương máu mủ con thơ...
Cha biết thương nhưng cha không muốn nói...
Vì lời nói ra lại cạn nửa sự chân thành...
Đàn bà ai cũng mong mình được một ngày êm ấm....
Mà êm ấm của đàn bà lại đến từ những lời nói bên tai....
Cha thương mẹ bằng những đêm khóc ròng không ngủ
Bằng những vết sẹo, vết sạn chai giữ lại cả đời người...
Đừng nói phải xin lỗi nhau làm gì, cha mẹ ạ
Vì đời này, người nào chẳng có lỗi vì đã sinh ra...
Rồi yêu....rồi buông buồn lên từng khoé mắt...
Cho con khóc, mẹ đau...
Cho vết chân chim như viết cả hờn ghen lên đuôi mắt mẹ...
Rồi ba giận ném cái bát sượt chảy máu chân con...
Làm cha làm mẹ, một lần nhịn là một lần con không phải khóc....
Kỉ niệm tuổi thơ lại không phải vẽ lên bằng tiếng gào khản họng....
"Cha ơi, cha tha cho mẹ lần này..."
Ông trời tàn bạo để đứa trẻ khóc chan ngập cả tuổi ấu thơ...
Cho nó lớn lên rồi vẫn ưa gào ưu thét...
Ưa giống ba quật buồn lên mắt vợ....
Lên con.....
[An An]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét