Con cấu chân mình bước qua thảm ưu phiền Gửi mong mỏi về ngày con chưa biết mình sống trong giông bão Nghe tiếng nghiến răng chọc đũa vào tay con của mẹ đắng khét Bát vỡ tan tành....
Thu về đan buồn lên đuôi tóc Thương quê em nắng cháy rũ mạ làng Thương lũ về tràn qua bờ be mẹ mới đắp Thương đôi chân trần em thơ chạy về khó nhọc Rồi lũ cuốn em đi